TÁC HẠI CỦA VIỆC ĐÁNH CON!!

   Quan niệm “Yêu cho roi cho vọt” có thực sự đúng hay không? Đánh con có phải là cách giúp bé vâng lời và ngoan hơn? Các tác hại mà chúng ta chưa biết đến là gì?

ẢNH HƯỞNG ĐẾN TÌNH CẢM GIA ĐÌNH:

  Ai cũng muốn con yêu thương, kính trọng và nể mình. Chứ chẳng ai mong bé sẽ sợ hãi, e dè trước bố mẹ cả. Tác hại đầu tiên của việc đánh con là bạn sẽ làm trẻ cảm thấy sợ hãi và xa lạ. Dần dần, bé sẽ không dám tâm sự hay thể hiện mong muốn của bản thân nữa.

HÌNH THÀNH THÓI QUEN BẠO LỰC:

Trẻ hư là bị đánh. Làm sai là bị đánh. Cãi lời là bị đánh … cái gì cũng giải quyết bằng đòn roi lâu dần sẽ khiến trong mắt bé cha mẹ là những người bạo lực. Từ đó trẻ có xu hướng hình thành tư duy và thói quen bạo lực. Con cũng cho rằng việc đánh như là một biện pháp để giải quyết mâu thuẫn của chúng với bè bạn và anh chị em, khi bạn làm sai mình có quyền đánh bạn, khi em hư thì mình được phép đánh em.

Như vậy trẻ sẽ thường tin rằng đánh đòn là một phương pháp kỷ luật thích hợp. Điều này sẽ cản trở việc thiết lập các mối quan hệ có ý nghĩa rất cần thiết cho một cuộc sống đầy cảm xúc sau này. Bạn đừng quên trẻ con rất dễ bắt chước những gì chúng thấy.

TỔN THƯƠNG LÒNG TỰ TRỌNG CỦA BÉ:

Đừng nghĩ bé còn nhỏ thì chưa biết gì, lòng tự trọng của con người ngay khi sinh ra đã có rồi bạn nhé. Con cũng biết mất mặt trước bạn bè cùng trang lứa, cũng biết xấu hổ khi bị đánh mà chẳng thể làm gì dù người đánh là bố mẹ … Bạn chắc chắn không mong bé lớn lên với một lòng tự trọng bị tổn thương và cho rằng bản thân là người ai cũng có thể bắt nạt phải không nào?!

BÉ TRỞ NÊN THU MÌNH:

Bị đánh nhiều bé sẽ cảm thấy mình không còn được yêu thương, sợ hãi và thu mình lại, chẳng còn dám thoải mái thể hiện cá tính hay chính kiến bản thân. Về lâu dài điều này cực nguy hiểm. Dễ gây ra tình trạng trầm cảm, tự kỷ, nhẹ hơn thì làm trẻ trở nên nhút nhát và yếu đuối. Đây là những điều chẳng bậc cha mẹ nào muốn con mình mắc phải.

HÌNH THÀNH TÍNH NÓI DỐI:

Đó là phản xạ tự bảo vệ bản thân của trẻ. Khi bị đánh trẻ sẽ rất sợ hãi, sau này vì sợ bị đánh tiếp mà sinh ra thói quen nói dối. Điều này đã được khảo sát trên hơn 3000 gia đình trước khi rút ra kết luận. Cách hợp lý phải là giảng giải ôn tồn, lắng nghe và tâm sự cùng con mới giúp trẻ mở lòng cũng như trưởng thành với tinh thần tích cực.

MẤT TẬP TRUNG – MẤT Ý THỨC TỘI LỖI:

   

     Bé làm sai, bố mẹ giải thích và cho con cơ hội sửa chữa. Chính sự dịu dàng, điềm tĩnh và bao dung của bố mẹ sẽ khiến trẻ cảm nhận được tình yêu thương & cảm thấy tội lỗi mà thay đổi. Ngược lại nếu bị đánh, bé sẽ chỉ nhớ cảm giác đau, cảm giác tức giận và tưởng tượng về sự trả thù mà thôi. Do đó bé bị tước mất cơ hội để học các phương pháp để giải quyết các vấn đề một cách hiệu quả và nhân văn.

     Đọc đến đây chắc các bạn cũng hiểu việc đánh con gây ra tác hại to lớn đến thế nào rồi phải không?

=> Biện pháp giáo dục con an toàn và hiệu quả:

  Từ những hậu quả của việc dạy con bằng đòn roi được nhắc đến ở trên thì chúng tôi đưa ra những lựa chọn an toàn và hiệu quả hơn như sau:

+ Thể hiện sự không tán thành:

Cách đơn giản và hiệu quả nhất để thay đổi hành vi của trẻ là cho bé ấy biết rằng bạn không đồng ý. Nói rõ sự phản đối của bạn, và đưa ra lý do. Khi con bạn quan sát thấy sự thất vọng hoặc không tán thành của bạn, bé có thể thay đổi. Con bạn cần sự chấp thuận của bạn.

+ Trò chuyện cùng con cái nhiều hơn:

     Giao tiếp cởi mở là tất cả những gì cần thiết để thay đổi hành vi hoặc để đảm bảo rằng hành vi sai trái nhất định không xảy ra lần nữa. Xây dựng môi trường giao tiếp thân thiện giữa bố mẹ và con cái, khuyến khích trẻ nhận ra và nói ra những vấn đề, giúp con vượt qua khó khăn thay vì đòn roi.

+ Cảnh báo :

Con bạn bắt đầu hành động, và điều đầu tiên bạn làm là cảnh báo bé. Trong nhiều trường hợp, nó có nghĩa là sự kết thúc của hành vi sai trái! Cảnh báo không giống như các mối đe dọa. Cảnh báo chỉ đơn giản là đưa trẻ cảnh giác rằng hành vi cần phải dừng lại, ngay bây giờ, hoặc sẽ có hậu quả. Các cảnh báo tốt nhất nêu rõ giới hạn và hậu quả liên quan.

+ Cho trẻ không gian và một khoảng thời gian nhất định: để suy nghĩ lại cách cư xử của bản thân và xem mình làm sai ở điều gì. Sau khi trẻ đã suy nghĩ và nhận ra hãy để mọi thứ trở về bình thường và không nhắc lại lỗi sai của trẻ nữa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.